Điểm Sách: Phố những cửa hiệu u tối – Patrick Modiano – Hộp Năng Lượng

Phố những cửa hiệu u tối của Patrick Modiano chạm đến những lớp lang sâu nhất của giới hạn vô thức ở con người cùng ngôn từ đầy tính nghệ thuật đến từ quá khứ.
0 Shares
0
0
0
0
0
0

Phố Những Cửa Hiệu U Tối – Tác giả: Patrick Modiano.

Phân loại theo Thang Đọc – Hiểu: Tiểu thuyết hiện đại – Khó đọc vừa phải.

Đối tượng: [Tuổi 30 – trở lên] [Hoặc người có góc nhìn văn chương].

Patrick Modiano là nhà văn được giải Nobel văn học (không phải giải tác phẩm) cho những đóng góp của ông qua hàng loạt tiểu thuyết được viết thống nhất theo phong cách “truy tìm bản ngã” của riêng mình. Ông được trao giải Nobel năm 2014 (69 tuổi) và được gọi là “Nhà khảo cổ hồi ức”. 

Cảnh báo trước là nếu bạn muốn tìm một tiểu thuyết kịch tính, hồi hộp kiểu “bề nổi” thì sẽ không thể đọc được sách của Modiano quá 10 trang.

Phố Những Cửa Hiệu U Tối
Nhà khảo cổ hồi ức

Không khí trong tiểu thuyết của ông rất nặng nề vì nó chạm đến những lớp lang sâu nhất của giới hạn vô thức ở con người.

Ngôn ngữ và hình ảnh trong tác phẩm không nằm ở tầng ý thức, vì thế sẽ khó đọc với nhiều bạn chưa có đủ độ trải nghiệm cuộc sống hoặc không mở rộng con mắt văn chương.

Bù lại, những người lãng mạn, nghệ sĩ một chút có thể đọc vẫn thích vì ngôn ngữ của ông dùng rất tuyệt vời, nó “đẹp và buồn” đến nao lòng như một bức tranh thuỷ mặc ngôn từ.

Từng câu từng chữ lướt nhẹ vào tiềm thức của mỗi người, đánh thức những ký ức sâu thẳm nhất đã bị lãng quên hoặc chôn giấu đâu đó trong mỗi chúng ta. Như vậy, nếu muốn thưởng lãm ngôn từ bạn vẫn có thể mua sách. Mình trích nhanh ra một số câu từ cho các bạn “thưởng lãm”:

“Đó là một thời kỳ đẹp đẽ hơn thời kỳ này của chúng ta và nhất là mọi người dạo ấy tốt hơn bây giờ…”

“Kỳ lạ thay có những lần tôi gặp ở khúc quành một đường phố một người nào đó mà từ ba mươi năm nay, tôi không hề thấy mặt hoặc một người nào khác mà tôi tưởng đã chết.”

“Tất cả chúng ta đều là người của những bãi tắm và cát – chỉ giữ lại vết chân ta có vài giây.”

“Nhiều lối đi đan chéo nhau, có những ngã tư, những bùng binh, những chỗ rẽ vòng cung hoặc thẳng góc, những ngõ cụt, một cây duyên con với một băng ghế bằng gỗ xanh … Hồi nhỏ, chắc tôi đã chơi trốn tìm ở đây … giữa cái mê cung thần diệu ngát mùi cây râm và thông này.”

Tiểu thuyết của ông là những mảnh ghép rời rạc nhưng có chủ ý để trả lời cho một câu hỏi lớn mang tính triết học bản thể luận của nhân loại: Tôi là ai? 

Phố Những Cửa Hiệu U Tối
Nếu bạn muốn tìm một tiểu thuyết kịch tính, hồi hộp kiểu “bề nổi” thì sẽ không thể đọc được sách của Modiano quá 10 trang

Mỗi người đọc hết các tác phẩm của ông sẽ có câu trả lời cho riêng mình, còn Modiano thì đã có câu trả lời cho ông rồi: “Chúng ta là những mảnh ghép rời rạc được tìm thấy trong nhiều nơi, nhiều cuộc đời khác nhau”.

Chính vì ông đã chọn trả lời như vậy nên trong tác phẩm của ông người ta cảm nhận được sự khắc khoải triền miên về nguy cơ “đánh mất bản ngã” của mỗi người. Ở đó, nơi “cái tôi” đã chiến thắng áp đảo “cái ngã” đến nỗi trở nên trống rỗng và hoang mang ngược lại

Không khí trong tiểu thuyết của ông rất nặng nề vì nó chạm đến những lớp lang sâu nhất của giới hạn vô thức ở con người.

Trong lời đề tựa, dịch giả gọi tên nỗi hoang mang của Modiano là “đánh mất nhân thân”, riêng tôi thì nghĩ có đôi chút khác về dùng từ: nhân thân chẳng qua chỉ là cái “identity”, cái mà Modiano day dứt khắc khoải thì không phải là một cái tên đơn thuần như vậy mà là nỗi băn khoăn về sự cấu thành “Tôi” (gồm cái Tôi, cái Nó – tức cái Ngã cũ và cái Siêu tôi – tức cái Vô cũ).

Phố của những cửa hiệu u tối là hành trình một kẻ vô danh (nên đành tự gọi mình là Guy Roland) nhưng lại làm thám tử tư mới khổ. Đến mình còn không biết mình là ai, mình tên gì thì còn làm thám tử để làm chi nữa?

Và rồi anh ta truy ngược thời gian, lần theo những dấu vết nhạt nhoà không rõ là hư hay thực để tìm lại một thời đã mất. Anh ta thám hiểm cuộc đời vốn đã chẳng có gì rõ ràng của mình theo cách của một vị thám tử thích rõ ràng. Sau cùng anh ta cảm nhận hình bóng mình từ từ tan biến vào quá khứ. 

Với riêng mình khi đọc sách, mình thấy anh ta là người từ đầu đã chết, bởi vì anh ta đang muốn thay đổi những thứ vốn không thể thay đổi và muốn quay về những nơi vốn không thể quay về. Con người không thể đấu lại thời gian mà cũng không cần phải chiến đấu với thời gian theo kiểu của Guy Roland vì kết quả tất yếu là “Tan biến”.

Chúc các bạn thưởng sách thật thoải mái bên tách trà nóng nhé!

Review bởi Nhung Pandora.

0 Shares
Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *