Chung Cư Hào Sĩ Phường: những ô cửa sổ Triều Châu – Hộp Năng Lượng

Góc bình yên – Những ô cửa sổ nên thơ, tình tứ này là đặc sản không chỉ riêng Hào Sĩ Phường mà còn là nét văn hóa chung của kiến trúc nhà khu vực quận 5.
0 Shares
0
0
0
0
0
0

Hào Sĩ Phường – Có lẽ điều làm tôi nhớ mãi khi loanh quanh trên những con đường dẫn vào chung cư cũ quận 5 chính là thứ âm thanh tả pín lù rất “chợ”, rất “đời” bủa vây quanh những nếp nhà qua hàng trăm ô cửa Triều Châu. 

Hào Sĩ Phường là nơi nổi tiếng với những ô cửa đủ sắc màu. Những ô cửa sổ rất mực nên thơ, tình tứ này là đặc sản không chỉ riêng Hào Sĩ Phường mà còn là nét văn hóa chung của kiến trúc nhà ở khu vực quận 5 – nơi có đông đảo cộng đồng người Việt gốc Hoa sinh sống. 

hào sĩ phường

Từ xưa, người Hoa đã cho rằng ô cửa sổ là điểm trung chuyển của các dòng khí, không chỉ mang đến sự thông thoáng cho cả gian nhà mà còn đem theo tài vận cho gia chủ. Những ô cửa ở đây thường không có chắn song, luôn thông thoáng, ẩn chứa bản tính cởi mở, hào sảng của họ. 

Khi mùa Hè đến kéo theo những cơn mưa rào, ai từng một lần thử đứng nhìn lên khung cửa sổ nơi đây mới thấy hết vẻ đẹp đầy mê hoặc của nó. Rồi những hôm trời nắng, những căn nhà cũ in bóng hình giữa nền trời xanh ngắt đẹp như một bức tranh.

Đối với tôi mà nói, ô cửa sổ là thứ kỳ diệu nhất của căn nhà – nơi chúng ta từng sinh sống suốt thời ấu thơ đẹp đẽ. Đó không hẳn là ô cửa sổ, đó là tâm hồn của căn nhà, là ký ức còn sót lại của tất cả chúng ta. Sau này, mỗi khi có dịp đứng trước những ô cửa sổ bằng gỗ cũ ở bất cứ nơi đâu, nó đều tựa như cánh cửa thần kỳ của Doraemon đưa tôi quay lại những ngày tháng hoa niên tươi đẹp.

Tại sao ô cửa sổ lại gợi cho chúng ta bao nhiêu kỷ niệm như vậy? Bởi nó không phải là ô cửa sổ, đó là nội tâm của chúng ta. Đi ngang qua một ô cửa gỗ, có người mỉm cười hạnh phúc, có người nước mắt lưng tròng, có người ngậm ngùi nuối tiếc, lại có người thở dài ngao ngán sự đời. 

Chúng ta là trăm ngàn tâm trạng khác nhau và ô cửa vẫn là nó. Bởi vì chúng ta đang dùng một thứ không đổi thay là ô cửa để nhìn vào nội tâm phức tạp đầy biến động của chính mình.

hào sĩ phường

Nếu vài chục năm về trước chúng ta là cô gái nhỏ hồn trong vắt, ngồi mộng mơ nhìn khu vườn thân quen qua ô cửa sổ dưới vòm dây leo bên mái nhà xưa; thì bây giờ chúng ta đã là người đàn bà của gia đình với trăm mối lo đời. 

Nếu vài chục năm trước chúng ta là nhóc tì hiếu động trong cơn lốc đám con trai trong xóm thì giờ đây đã trở thành ông bố trụ cột gia đình với bao gánh nặng trên lưng. 

Tất cả chúng ta ngày hôm nay đều từng có mặt bên ô cửa đó, từng đùa vui, từng tự do như thể trên đời này không có ưu phiền và đau khổ. 

Người Hoa xem ô cửa là cuộc đời để nhìn qua, cũng như việc ngắm cảnh đời từ lâu hay các vốn đã thành huyền thoại. Họ có tứ đại danh lâu, chỉ bốn ngọn tháp ngắm cảnh nổi tiếng ở Trung Quốc, gồm: Hoàng Hạc lâu ở Vũ Hán, Nhạc Dương lâu ở Nhạc Dương, Đằng Vương các ở Nam Xương và Bồng Lai các ở Bồng Lai. Đó là những nơi người ta đến để ngắm nhìn đời từ trên cao, cũng như từ bên dưới nhìn lên hàng trăm ô cửa chung cư cũ hôm nay mà hình dung ra đời vậy. Ngay khi đặt chân vào hai chung cư này, lên tận ô cửa sổ nhỏ trên căn gác bé xinh, cảm giác của tôi chính xác là bình yên như một sáng mùa hè năm ấy.

hào sĩ phường

Hàng chục ô cửa sổ được thiết kế bằng gỗ, sơn màu ngọt ngào, có thể thông gió, nhìn xuyên tới nhà trong in đậm nét kiến trúc độc đáo của người Hoa vùng Quảng Đông, Triều Châu trở nên tuyệt mỹ dưới ráng chiều. Chúng mang những nét đặc sắc, rất riêng và quen thuộc với những người sinh sống ở đây bởi đó chính là ấu thơ, là cuộc đời của họ.

Hẻm Hào Sĩ Phường vẫn nguyên vẹn hai dãy nhà chung cư cũ rích, kiến trúc không khác gì trước 1975, nơi tập trung những người Hoa làm nghề sản xuất, buôn bán nhỏ cùng nhau sinh sống. Cửa sổ luôn mở, nhà này nhìn sang nhà kia, thân thiết như bà con. 

Ở đó có những buổi chiều ngồi trước cửa vừa làm việc nhà vừa cùng nhau hàn huyên đôi ba câu chuyện. Ở đó có những chú mèo lười khi thì rúc vào vài bụi cây thấp bên bậu cửa như Kim Tiền, Lưỡi Hổ, Ngũ Gia Bì, …lúc lại trèo lên song cầu thang cheo leo hoặc vọt hẳn sang mái nhà xưa cũ rích. 

Nếu không có những khung cửa chiều nay, không cách gì tôi nhìn thấy phần tuổi thơ đã mất của mình hơn hai mươi năm về trước. Đơn giản người ta ghé đến đây chỉ đề ngồi yên lặng bên chân cầu thang, hay đứng bên ban công rỉ sét ngắm nhìn chăm chú những ô cửa đủ sắc màu để hình dung ra hàng loạt kịch bản cuộc đời được sáng tạo nên từ thư viện của những điều có thật đã từng xảy ra trong quá khứ.

0 Shares
Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *