Chung cư Trúc Giang ẩn mình trong xóm chợ – Hộp Năng Lượng

Góc bình yên – Khó mà tìm thấy một nét đẹp yên ả nên thơ nào của thời gian như ở chung cư cũ Trúc Giang, đặc biệt vào những buổi trưa hè yên ả.
0 Shares
0
0
0
0
0
0

Chung cư Trúc Giang – Góc bình yên ẩn mình lặng lẽ trong một con hẻm nhỏ gần chợ Xóm Chiếu, nơi tôi ghé thăm vào một buổi trưa hè.

Đi vào vài trăm mét thôi, bầu trời vốn lụp xụp chật hẹp ngoài khu chợ kia bất ngờ được nhấc bổng lên cao, đẩy lùi mọi ồn ào tất tả lại phía sau, an nhiên đón nắng.

Chung cư Trúc Giang
Chung cư cũ Trúc Giang an nhiên đón nắng

Góc bình yên ở Trúc Giang đón những tia nắng trưa tự do đuổi bắt nhau trong một khoảng sân rộng, rồi thoắt ẩn thoắt hiện trên những bậc cầu thang lộ thiên, tất tả lùa vào gõ cửa từng căn hộ nhỏ.

Trong khoảnh khắc đó, tưởng chừng chỉ một chút hé cửa thôi là gió trưa đem cả thảy nắng vàng xen lẫn hương hoa cỏ khen khét, ngai ngái mà xốn xang đến lạ vào không gian nhà tập thể. 

Chung cư Trúc Giang
Gió trưa khẽ khàng vào gõ cửa từng căn hộ nhỏ

Rồi gió cứ thế ghé vào thăm gian bếp, thăm tường rêu, thăm vài ba gian phòng chứa những món đồ cũ kỹ có từ năm nào.

Trưa hè nồng nàn, quay quắt, thân quen của nơi này khiến tôi không nỡ rời đi.

Chung cư Trúc Giang
Cành cây ngọn cỏ níu giữ bước chân người qua…

Những căn nhà trong chung cư Trúc Giang rất khác với thế giới ngoài kia, thời gian ở đây trôi chậm hơn trong góc bình yên tĩnh lặng.

Sự cũ kỹ, chậm chạp ấy lại chất chứa biết bao âm thanh rất đời của cuộc sống vào một trưa mùa thu yên ả giữa Sài Gòn.

Góc bình yên
Men qua những hàng hiên nắng gọi

Từ trên cao nhìn xuống, tôi thấy những chú mèo lăn dài trên bãi cỏ, những đứa trẻ con vừa đi học buổi sáng về tíu tít gọi nhau, những đứa khác tay cầm khăn quàng đỏ chạy như bay xuống dưới cho kịp đến buổi học chiều.

Bên trong, bà mẹ chúng đang rửa nốt mớ chén từ bữa cơm trưa vừa kết thúc, những ông bố người thì đang lau bàn, kẻ dắt vội chiếc xe đạp cà tàng ra khỏi bãi.

Tôi lặng lẽ đi lên bằng thang trong, men qua những hàng hiên nắng gọi.

Chung cư Trúc Giang
Nơi đó có cụ già ngồi lững thững ngó mây trời…

Ở đó có ông bác đang nằm lim dim ngủ, có cụ già ngồi lững thững ngó mây trời, phì phò ống điều.

Đâu đó vang lên tiếng nhạc từ loa cassette cũ bài hát điệu buồn.

Tất cả những âm thanh kỳ diệu mà thân thương ấy đã trở thành “ngày xưa” trong những câu nói bây giờ, lần lượt hiện rõ mồn một tại tất cả những ngóc ngách, những góc bình yên bé nhỏ trú ngụ ở nơi đây.

Thực lòng thương nhớ những nơi như thế giữa đất Sài Gòn tấp nập người qua.

0 Shares
Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *