Cư xá 9 Bis: Vẻ Cũ Kỹ bị bỏ quên – Hộp Năng Lượng

Góc bình yên – Vẻ cũ kỹ hoang tàn của khu cư xá 9 Bis cũ nát này khiến chúng ta không khỏi băn khoăn liệu những hình ảnh ấy thuộc về tương lai hay quá khứ.
0 Shares
0
0
0
0
0
0

Cư xá 9 Bis – Từng có một vài báo đã chia sẻ về vẻ cũ kỹ đến hoang tàn của khu cư xá nằm trên đường Nguyễn Tất Thành bên hông chân cầu Khánh Hội này. Hầu hết những người sống ở đây đều đã dọn đi cả, chỉ còn sót lại một hai hộ cũng sắp dời đi.

Cư xá 9 Bis
Chung cư dưới chân câu Khánh Hội im ắng giữa trưa hè…

Nằm trong khuôn viên rộng gần 700 m2, 26 căn hộ cư xá 9 Bis ôm hành lang mục nát, ban công mốc meo trong tĩnh mịch, những mảng sơn bong tróc, gạch vụn và gỗ mục ngổn ngang. Những căn hộ chủ nhà đã dọn đi chứa vài vật dụng hằng ngày còn sót lại, thậm chí có cả những khung hình gợi nhắc về quá khứ cũng bị bỏ lại.

Cư xá 9 Bis
Vẻ hoang tàn tịch mịch của một nơi từng chứng kiến cuộc sống của nhiều người

Cư xá 9 Bis chứa những bức tường gạch vỡ nát, sàn nhà mốc meo, trần nhà bụi rêu và hành lang tối tăm đến ám ảnh. Khung cảnh này khác xa những tòa nhà chọc trời lấp lánh ở khu quận 1 phồn hoa bậc nhất Sài Gòn chỉ cách đó vài bước chân. Sự cũ kỹ đến tận cùng tâm hồn, ngạc nhiên sao lại đánh thức những ngày tháng bị bỏ quên trong mỗi chúng ta.

Cư xá 9 Bis
Từng góc thang tối tăm nơi thời gian trú ngụ

Đứng trước những cảnh tượng mục nát này con người thường băn khoăn tự hỏi: liệu hình ảnh trước mắt mình là tương lai hay quá khứ? Nếu đứng ở điểm nhìn quá khứ – nó là tương lai của mấy chục năm sau. Nếu đứng ở điểm nhìn của tương lai – nó gợi lại quá khứ đã từng.

Cư xá 9 Bis
Ô cửa sổ có lẽ sẽ không bao giờ được mở bởi con người nữa

Nhiều người nói với tôi rằng họ nhìn về quá khứ để mường tượng ra tương lai. Một ngày khi ta lớn lên, những cái từng thân quen sẽ trở thành quá khứ. Thời gian rồi sẽ chiếm lấy mọi thứ ta đang có, cuối cùng là chính thân xác của ta. 

Một ngày khi ta lớn lên, những cái từng thân quen sẽ trở thành quá khứ

Từ trên tầng một của cư xá bước xuống ra về, tôi chạm tay vào thanh vịn sắt rỉ sét, rồi dừng ở lại bức tường phủ đầy những viên gạch đỏ với khuôn mẫu hoa văn cũ rích từng một thời làm mưa làm gió cách đây mấy chục năm.

Nhìn qua khe hở trên những ô gạch kia, tôi thấy chính mình cùng phần ký ức cũ mèm về những buổi trưa mà dù có sống hẹp hòi đến đâu cũng không cách gì quên đi được. 

0 Shares
Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *