Truyền thông dơ đã vấy bẩn chúng ta như thế nào? – Hộp Góc Nhìn

Truyền thông dơ – Trong thời đại ngày nay, ngành truyền thông với không ít thông điệp dơ âm thầm ẩn vào trong đường truyền với tốc độ nhanh hơn vận tốc ánh sáng.
0 Shares
0
0
0
0
0
0

Truyền thông dơ – Cởi truồng chạy nhông nhông nhân danh dạy về khủng hoảng kèm bài học thực tế.

Đem hết những câu chuyện tình dục – show hàng lồ lộ không cần che, thoải mái gửi thông điệp khắp nơi nhân danh sáng tạo và đột phá.

Sử dụng ngôn từ gây hiểu nhầm một cách cố ý để gia tăng sự tò mò cho sản phẩm mình bán nhân danh kích thích tranh luận tự do.

Đến bao giờ họ mới thôi nhân danh hai chữ “truyền thông” để “truyền dơ” vào đầu khách hàng và những người đọc, người nhìn, người nghe bất đắc dĩ?

Và đến bao giờ chúng ta mới thôi cam chịu bị truyền bất cứ thứ gì họ thích họ muốn, và rồi nghiện truyền dơ lúc nào không hay?


truyền thông dơ
Truyền đi một thông điệp vào đường truyền

TRUYỀN THÔNG LÀ GÌ?

Dẹp hết đi các định nghĩa đao to búa lớn huyễn hoặc chúng ta về sức mạnh của ngành công nghiệp “đường truyền” ẩn vào trong các thứ mà tốc độ truyền của nó chắc còn nhanh hơn cả vận tốc ánh sáng.

Truyền thông là gì? Truyền thông là “truyền đi một thông điệp đến một/hoặc một nhóm đối tượng mà bạn nghĩ rằng nhóm người này hiểu và thích thông điệp đó, và vì thế khả năng cao họ sẽ thích/ủng hộ sản phẩm ẩn chứa thông điệp này”. Một mũi tên nhưng trúng hai con chim nhạn.

Như vậy trong truyền thông, có hai điều kẻ truyền cần quan tâm:

Thứ 1: “khách hàng” hay ”đối tượng sẽ trở thành khách hàng tương lai” của chúng ta thích cái quái quỷ gì nhỉ?

Thứ 2: Cái món đồ ta bán này cần được mặc cái áo ngôn từ/hình ảnh/âm thanh (nói chung là thông điệp ẩn) gì để dụ được khách hàng ủng hộ/yêu thích nhỉ?

Còn những người khách hàng bất đắc dĩ bị truyền nên quan tâm cái gì?

Thứ 1: sản phẩm chứa thông điệp đó thật ra là cái quái quỷ gì?

Thứ 2: cái quái quỷ gì làm cho kẻ truyền kia nghĩ là “khách hàng” hay ”đối tượng sẽ trở thành khách hàng tương lai” của họ – tức bị truyền –  sẽ thích sản phẩm đó mà tự do “truyền” lung tung như vậy?


VẬY QUYỀN HẠN VÀ NGHĨA VỤ CỦA 2 BÊN NẰM Ở ĐÂU?

truyền thông dơ
Bên truyền đừng như chân nhện thoải mái truyền bất cứ thứ gì mình thích dù dơ đến đâu!

Nghĩa vụ của bên truyền

  • Phải tôn trọng người bị truyền, và chỉ truyền đến người “muốn truyền”;
  • Nếu dùng thông điệp “phủ đầu chung” (Các chuyên gia Marketing hú hồn hay gọi là “đánh mass”) thì tôn trọng những điều tối thiểu của con người về yêu/ghét, phép “lịch sự văn minh” và tốt hơn nữa là “đem đến năng lượng tích cực”.
  • Cuối cùng, nếu năng lực truyền không đủ để sáng tạo “chất” thì làm ơn đưa ra một thông điệp “bình thường” và hưởng cái sự “bình thường” đó trong bình lặng để phúc lại cho đời. Mình không có năng lực thì chịu thôi, truyền bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, mình dở thì mình tự chịu, đừng bắt người khác chịu.

Nếu bên truyền truyền bậy bạ là vi phạm quyền của con người – những người vốn không thích bị truyền mà vẫn phải chịu nghe ra rả mỗi ngày, đập vào mắt họ những thứ đầy gớm ghiếc, dơ bẩn và tiêu cực.


Quyền hạn của bên bị truyền

Chúng ta có quyền từ chối những thứ mình không thích và hãy mạnh dạn làm điều đó!
  • Có quyền từ chối nhận những “thông điệp dơ” vì hiểu rõ “sản phẩm thật” núp phía sau đường truyền bẩn. Ăn bậy là tự hại thân, mình có quyền “kiện” ngược cái bên truyền bậy bạ. Hộp Tiếp Sức sẽ có bài hướng dẫn chi tiết về khía cạnh này cho các bạn hiểu đúng vấn đề và tin tưởng vào hệ thống Luật pháp chung của toàn xã hội.
  • Có quyền hưởng cái gọi là “Nhân quyền”, bởi vì tại sao họ cho phép họ nghĩ rằng chúng ta thích toàn bộ thông điệp đó để “truyền” lung tung như vậy? Trong khi, sự thực nó hoàn toàn vi phạm, ít nhất là “thuần phong mỹ tục” của nước mình, chứ chưa chỉ ra nó vi phạm nhiều hạng mục khác về “quyền nhận” của con người (Nhân quyền quốc tế).

BẪY TRUYỀN DƠ CỦA ANH CHÀNG THÍCH CỞI TRUỒNG

truyền thông dơ
Anh chàng thích cởi!

Trong cái “bẫy cởi truồng” này, người nhận được lợi chỉ có anh ta, còn người bị hại gồm 2 bên:

  • Bên đăng ký học (tự nguyện) => bị bẫy
  • Bên bỗng dưng bị truyền bậy cái thông điệp không ra sao => không để bị bẫy nhưng vẫn bị “mất quyền” (vẫn thấy chất dơ dù không muốn thấy).

Bẫy dơ thứ nhất – Trở thành công cụ truyền dơ cấp 2 mà không hay biết

Các bạn nhìn mô hình tôi vẽ ra để dễ hình dung – Mô hình tảng băng trôi:

Mô hình tảng băng trôi chỉ rõ những phần bạn chưa thể thấy ngay

Vậy nếu bạn không nằm trong nhóm Học viên “Thích gây sốc” mà đi đăng ký khoá học này thì bạn chẳng nhận được gì ngoài việc “ngắm dụng cụ truyền cấp một” – là anh ta và ôm về một mớ “chất dơ” của việc truyền thông dơ từ máy dơ cấp một (dơ nhất). Và quan trọng hơn, mất đi thời gian quý báu của chính các bạn.

Đừng để não của bạn trở thành mớ bòng bong của những chất dơ!

Chưa bàn về cách anh ta truyền thông đúng hay sai, chỉ nói đến “chất dơ” bạn sẽ nhận cũng đủ biết độ độc hại và nó chắc chắn không giúp gì cho bạn khi bắt tay vào thực hành Truyền thông trong những công ty nhỏ, vừa và lớn. Bởi vì sao:

  • Vì chỉ có những sản phẩm “không có ngày mai”, tức sản phẩm thuộc hàng “thí mạng” – kiểu truyền thông được thì ăn, thì hưởng; còn không được thì thôi vì bản chất sản phẩm này đã không định dùng hay đầu tư rồi.
  • Một dạng nữa thích kiểu “truyền dơ” này là sản phẩm độc hại – tức bản thân nó khi ra đời đã muốn đem đến sự độc hại cho người dùng rồi, vì thế truyền thông dơ cũng chả sao, dơ thêm có khi càng tốt.
  • Không áp dụng được cho sản phẩm không dơ – sản phẩm này nhiều hơn sản phẩm dơ bạn nhé, bạn hãy tin như vậy. Không lẽ cả đời bạn muốn là người truyền thông một chất độc cho khách hàng của bạn? Không lẽ bạn đang tâm đứng vào hàng ngũ những người thích chơi dơ?

Đừng để bản thân phải chịu đựng việc ăn chất dơ bất đắc dĩ!

Bẫy dơ thứ 2 – Bị ép ăn chất dơ cấp 2 (từ dụng cụ truyền) dù muốn hay không

Từ những người hâm mộ thích chơi dơ, họ tiếp cận và nhận chất truyền dơ, sau đó họ không ngừng lan rộng thông điệp ẩn vào rất nhiều đường truyền mà họ sở hữu (facebook riêng của họ, kênh youtube riêng của họ, trang tin riêng, mạng xã hội, …).

Và rồi những người dù không thích bị truyền dơ vẫn phải bất đắc dĩ “hưởng” món ăn dơ từ công cụ đường truyền sử dụng chung.

Vết dơ vấy bẩn mạng xã hội, len lỏi vào não chúng ta. Và dần dần, chúng ảnh hưởng đến “tư duy” của các bạn lúc nào không hay biết.

Chúng ta bị chất dơ ảnh hưởng và thể không phát triển bản thân tiến về phía trước mà trở thành kẻ thụt lùi vì mê mải thưởng ngoạn và chơi dơ như chú thỏ ham chơi bị rùa bỏ xa một chặng đường.

Quy luật của não bộ là luôn ghi nhớ những điều bạn đã “gieo”, và có câu “gieo nhân nào gặt quả nấy”. Nếu gieo chất dơ xuống đất bạn không thể gặt được quả ngọt. Đừng lúc nào cũng nói có mà hãy mạnh dạn nói không với những chất truyền dơ!

Đồng tiền của những kẻ thích chơi dơ không có gì để khao khát có!

ĐƯỢC VÀ MẤT CÁCH NHAU TRONG GANG TẤC

Trong câu chuyện truyền thông dơ, anh ta được gì ?

Trước mắt anh ta được tiền từ học viên học hay ngành hàng đăng ký tư vấn truyền thông (tôi không dám nghĩ tiếp). Anh ta cũng được tiếng dơ “nhắc đến tên là biết chơi dơ” và ngày càng sốc hơn, dơ hơn vì càng dơ càng có tiền.

Anh ta mất gì? Một thời gian nữa anh ta sẽ không còn là cái máy truyền dơ cấp một nữa, mà anh ta sẽ trở thành một chất dơ kinh điển trong làng truyền thông – hậu quả của việc gieo nhân dơ gặt quả dơ.

Nếu bạn hiểu quy luật vận hành của vũ trụ dưới góc nhìn khoa học và cả nhân văn bạn sẽ thấy anh ta mất nhiều hơn được hàng tỉ lần.

Toà án lương tâm sẽ huỷ hoại con người bạn từ bên trong – thứ mà người ngoài không bao giờ thấy được!

Bạn không ở trong con người anh ta, bạn không thể hiểu toà án lương tâm bên trong não họ vận hành như thế nào, và tâm trí họ bị phá huỷ ra sao, nếu bạn hiểu bạn sẽ thấy đáng sợ và tôi tin bạn sẽ bỏ chạy xa.

Chúng ta không thay đổi được thế giới ngay lập tức, nhưng chúng ta có quyền chọn hiểu biết để phát triển. Đừng để bị biến thành chất dơ trong suốt cuộc đời còn lại của mình.

Là người làm trong ngành truyền thông, tôi kịch liệt phản đối “truyền thông dơ” của những người không đủ năng lực truyền đi thông điệp.

Chỉ vì sự thiếu năng lực của mình, họ đã phá hoại “não” của rất nhiều người một cách rất thô bạo, và làm ảnh hưởng đến hai chữ “truyền thông” vốn là một ngành đầy sáng tạo, cảm hứng và hơn cả sự tốt đẹp.

0 Shares
Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *